MINH NIÊN KHAI BÚT
MINH NIÊN KHAI BÚT , BÚT KHAI HOA
PHÚ QUÝ THỌ KHANG PHÚC LỘC ĐA
HÒA THUẬN PHU THÊ , TÔN TỬ VƯỢNG
CÔNG THÀNH DANH TOẠI , KHẢI HOÀN CA .
Mồng Một , Tháng Giêng , Năm 2014
FANLONG LÊ QUỐC THỌ

NGỰA XUỐNG ĐƯỜNG XUÂN
RẮN đã về hưu , NGỰA xuống đường
Sức Xuân , nước
đại thẳng dây cương :
Mang TÀI , PHÚC , LỘC ban trăm họ ,
Mừng THỌ , KHANG , AN đến mọi phương .
Đời trọng thái
bình cho vạn vật
Người vui thịnh
đạt với văn chương .
Gần , xa , mưa ,
nắng…không quan ngại
Đích tới vinh
quang , chí vượng cường .
ĐƯỜNG ĐỜI
Đường đời ai chẳng đã từng qua
Chập chững rồi đi đến tuổi già
Mừng hội dòng đời đầy lợi lạc
Lo thời vận thế gặp phong ba
Lên cao những tưởng hơn người mãi
Xuống thấp mới ngờ kém bạn xa
Đến đỉnh còn đi , đi xuống dốc !
Đường đời về đích , biết NGƯỜI - TA !
Chập chững rồi đi đến tuổi già
Mừng hội dòng đời đầy lợi lạc
Lo thời vận thế gặp phong ba
Lên cao những tưởng hơn người mãi
Xuống thấp mới ngờ kém bạn xa
Đến đỉnh còn đi , đi xuống dốc !
Đường đời về đích , biết NGƯỜI - TA !

VƯỚNG BẬN LÀM CHI
Mới đó , nàng Xuân sắp bước qua
Sắc Xuân đâu dễ chóng phai nhòa
Trời mây ảm đạm thương ai vắng
Non nước u sầu nhớ kẻ xa
Cảnh đấy xin đừng làm tủi bạn
Tình này mong chẳng để buồn hoa
Bốn mùa vội vã đi không mỏi
Vướng bận làm chi , mặc thế mà !
NGHE TIẾNG ĐÀN BẦU
Du dương trầm bỗng vút lưng trời
Nhạc khúc đàn bầu vọng chới vơi
Man mác cung sầu tê tái dạ
Mênh mang cõi nhớ nỉ non lời
Biển tình đã lặng nay dồn sóng
Lá thắm từng yên lại nhẹ rơi
Thổn thức lòng ai trong quạnh vắng
Tiếng tơ thánh thót rộn tâm người .
VIỆC ĐỜI
Số mệnh ai sao , đã định rồi
Rơm thì khô héo cỏ thì tươi
Cố công gắng sức mà đành vậy
Nắng sớm mưa chiều cũng thế thôi
Mới biết ông xanh tài khiển trí
Cho hay kẻ sĩ giỏi cầm hơi
Việc đời nhăng nhít ngoài thiên hạ
Cứ mặc kẻ dùng lẫn kẻ nuôi .
NHỚ
NỖI XƯA
Chẳng thể nào nguôi nhớ nỗi xưa
Xuân trôi từ đấy biết bao mùa
Trăng vàng vẫn nhuốm dòng sông cũ
Trăng vàng vẫn nhuốm dòng sông cũ
Chiều tím còn in cánh nhạn thưa
Thảng thốt nghe gieo lời giã biệt
Bàng hoàng lắng bước lúc xa đưa
Đoạn tình ai ngỡ thành thiên cổ
Thương nhớ hoài mong mấy cũng thừa !
VÌ AI ?
Vì ai để lỡ nhịp cầu thơ
Quốc Thọ - Ngọc Kim luống thẫn thờ
Mỗi sáng mỗi chiều bao nỗi nhớ
Từng đêm từng bữa bấy niềm mơ
Tơ chăng nhện mắc sầu thư án
Bút mốc mực khô tủi giấy tờ
Điện thoại chuông reo lòng khấp khởi
Bồn chồn tay nắm ...những bâng quơ !
*
Bồn chồn tay nắm ...những bâng quơ !
Lại ước lại mong lại đợi chờ
Nét chữ từng quen tình đã tỏ
Câu thơ hằng cảm dạ khôn mờ
Hằng Nga , Cung Quảng rưng rưng lệ
Chức Nữ , Ngưu Lang vợi vợi bờ
Gía được xuân thời quay trở lại
Đáp xa phi mã nối cầu thơ ...
Ngọc Kim - Quốc Thọ
LỤC – BÁT VÀO XUÂN
Gio đưa LỤC – BÁT vào xuân
Nụ biêng biếc ngắm , Hoa tần ngần trông .
Má cô
thôn nữ ửng hồng
Mà ai ngơ ngẩn để lòng mộng mơ
Nõn nà hái được tứ thơ
Biển tình thi hứng sóng xô dạt dào
Câu LỤC bay vút lên cao
Mắt huyền câu BÁT nôn nao dõi tìm
Rằng xinh ấy thực là xinh …
Ngọc Kim – Quốc Thọ .
DUYÊN HẠNH NGỘ
Ngọc Kim – Quốc Thọ - Nguyễn Gia Khanh
Tam hữu nhất xa cỗ lạc thành
Cưỡi gió tầm hoa về bến cũ
Chèo mây võng nguyệt tới ngàn xanh
Thơ tiên nhạc Phật say sưa thưởng
Rượu thánh men thần loáng choáng phanh
Vui cuộc trần tiên duyên hạnh ngộ
Tâm hồn thanh thản dệt thêu tranh .
Hà Ngọc Kim xướng .
HỮU DUYÊN ĐƯỜNG LUẬT
( Họa nguyên vận bài “ Duyên hạnh ngộ” )
Ngọc Kim – Quốc Thọ - Nguyễn Gia Khanh
Đường luật hữu duyên , hội tác thành
Nối vận gieo tình tình đã thắm
Trải lòng kết nghĩa nghĩa càng xanh
Sông thơ chảy mãi không hề nghỉ
Nguồn cảm tuôn trào chẳng có phanh
Cảnh sắc vườn đời dù sáng tối
Thì tình ta vẫn đẹp như tranh .
Lê Quốc Thọ , họa .
TIẾC HẠ
Hạ đã đi qua , Thu đến rồi
Bốn mùa cứ thế vội vàng trôi
Hàng cây phượng đỏ hoa tàn úa
Mấy khóm cúc vàng nụ nở tươi
Tâm sự rối bời khôn tả xiết
Nỗi niềm trăn trở chẳng hề vơi
Ngẩn ngơ tiếc Hạ sầu giăng mắc
Chẳng thể làm sao nói cạn lời .
Trung Quốc tranh chấp đảo Sencaku với Nhật
Bản không nhằn được , đưa ra vùng nhận diện phòng không ở Biển Hoa Đông chẳng
ai nghe , từ 1 / 5 / 2014 lại nay lại hạ đặt dàn khoan HD 981 trên vùng biển
chủ quyền thuộc Việt nam , bủa vây hơn 100 tàu các loại ngăn chặn các tàu chấp
pháp của ta , đâm tàu của ta bị hư hại , khiêu khích nhằm làm ta mắc mưu sử
dụng lực lượng quân sự để gây chiến . Vậy có thơ rằng :
CÚT ĐI MAU !
Việt nam – Trung quốc láng giềng nhau
Nhưng bọn Hán gian xú uế đầu :
Hạ đặt giàn khoan xâm chiếm biển
Bủa vây thuyền chiến phá ngang tàu
Treo dê bán chó mưu bành trướng
Lấy thịt đè người kế thả câu .
Sử bốn ngàn năm ghi sáng chói :
“ giặc Tàu phi nghĩa” – CÚT ĐI MAU !
15 / 5 / 2014 .
CHIỀU ẤY…
Chiều ấy trao nhau khúc đoạn tình
Giot sầu cố dấu …Cảnh điêu linh…
Em về nơi ấy chiều vừa tối
Anh đứng trông theo …khuất bóng hình …
Bao năm ly biệt ở phương nào
Anh buồn chỉ biết ngắm trời sao
Thao thức đêm dài ôm kỷ niệm
Sông xưa trăng khuất …sóng rì rào …
THU PHẢI KHÔN DÒ
Cũng bởi vì ai , Thu chậm hơn
Xin đừng vội trách vội mang hờn
Tường khuya chiếc bóng tàn đêm vắng
Tâm lạnh riêng mình lẻ gối đơn
Lìa Hạ không đành quên nghĩa nặng
Luyến tình cam chịu gánh vai sờn
Bâng khuâng vương vấn làm sao đặng
Thu phải khôn dò kẽo trượt trơn .
ĐA TẠ BẠN HIỀN
( Họa bài " Vấn an " của nhà
thơ Nguyễn Gia Khanh )
Đa tạ bạn hiền tỏ ý mong
Hoa viên thân nhện vẫn giăng mùng
Ngặt vì gió bấc gieo tê buốt
Nữa bởi bầu thơ cạn trống không
Nhưng nghĩa tri âm luôn tạc dạ
Mà tình đồng điệu mãi ghi lòng
Ất Mùi xuân đáo mừng tương ngộ
Vườn hạnh thi đàn hẹn mở thông .
CHÚC MỪNG NĂM MỚI
Xuân sang Năm Mới , chúc luôn GIÀU
GIÀU để cuộc đời hết khổ đau :
GIÀU Sức, phòng thân thường mạnh khỏe
GIÀU Tâm, rèn đức sáng bền lâu
GIÀU Tài thực học nâng đà tiến
GIÀU Của tự làm phát lộc mau
GIÀU Nghĩa GIÀU Tình GIÀU Quý mến
Gìn vàng giữ ngọc trọn cho nhau .
MỘNG VỠ
Mộng vỡ tan rồi gắn được đâu
Can chi mà chuốc nỗi u sầu
Chim không nhớ nẻo từng tươi sắc
Bướm chẳng tìm hoa đã nhạt màu
Tình ái ngàn đời giây oan nghiệt
Hận tình muôn thuở chuyện buồn đau
Đường đời tuổi trẻ đầy vui vẻ
Thôi ! Chẳng còn gì để lụy nhau .
NHỚ
Xứ Dừa nhớ lắm nhớ người Gay
Chẳng uống rượu tình đã thấy say
Thơ đến miên man lòng cảm mến
Lời trao chất chứa nghĩa dâng đầy
Xuân qua hạ tới đành là vậy
Thu hết đông sang vẫn thế này
Thao thức cùng thơ quên mộng ảo
Lạc sinh ta giữ suốt đời nay .
QUA CẦU RÚT VÁN
Sông hiểm cần qua phải có cầu
Mong sao được việc khỏi lo âu
Ván đành chịu tải bàn chân nặng
Trụ bị đem chôn đáy vực sâu
Danh lợi ai kia thừa hưởng lạc
Thiệt thua cầu nọ gánh đau sầu
Việc xong vô cảm người thu ván
Thương trụ nắng mưa mãi dãi dầu …
Ý XUÂN
Cánh lá tàn đông rụng khẽ khàng
Nghe như xuân ý mới vừa sang
Màn trời u ám mau tan hết
Biển nắng lung linh đã tỏa tràn
Đếm bước viễn hành trong cõi gió
Thả hồn phiêu lãng giữa tình trăng
Đón xuân yêu cảnh đời chân thật
Aỏ vọng xa xôi quyết chẳng màng .
ĐA TẠ THƠ ANH
Đồng vọng thơ anh một điệu đàn
Gợi bao nguồn cảm ánh kim nhan
Đường xa đâu quản tìm đi tới
Chân yếu chẳng e mải bước tràn
Thả bút vấn vương hình mộng dậy
Chia tay lưu luyến bóng mây tan
Đào viên tương ngộ tâm ngời sáng
Dẹp hết u phiền thật cả gan !
ĐA TẠ BẠN HIỀN
Đa tạ bạn hiền tỏ ý mong
Vườn thơ tơ nhện vẫn giăng mùng
Ngặt vì gió bấc gieo tê buốt
Nữa bởi bầu thơ cạn trống không
Nhưng nghĩa tri âm luôn tạc dạ
Mà tình đồng điệu mãi ghi lòng
Ất Mùi xuân đáo mừng tương ngộ
Cửa hạnh thi đàn hẹn mở thông .
NGHỀ GIÁO NGÀY NAY
Nghề giáo ngày nay cực quá trời
Lương cao làm ít , khổ thân , Ôi !
Soạn bài vài phút in trang web
Chấm điểm không lần mệt cái tôi
Hội họp , kiểm , thi trò bồi dưỡng
Giao lưu , thăm , hỏi bé lo rồi
Bảy ngày năm bữa thầy lên lớp
Trò sướng tha hồ thoải mái chơi …


CHUÙC MÖØNG NAÊM
MÔÙI
Dương Xuân mừng chúc cảnh thái hòa
Rạng rỡ gia đường phúc lộc đa
Trường thọ an khang , muôn sự đạt
Tình thơ thắm thiết khắp gần xa .
@
CÂU ĐỐI MỪNG XUÂN
“Vui Têeát ñeán,
möøng nhieàu ñieàu toaïi nguyeän
Ñoùn Xuaân
sang, chuùc muoân söï thaønh coâng"

KHAI
BUÙT
Minh niên khai bút , bút khai hoa
Phú , Qúy , Thọ , Khang , Ninh , Phúc , Lộc
đa
Hòa thuận phu thê , Tôn Tử vượng
Công thành danh toại : sáng danh gia .
Mồng Một , tháng Giêng , Ât
Mùi – 2015 .
Fan Long – Lê Quốc Thọ .
NHỚ CHÁY LÒNG
Qua gió gửi anh một nụ hồng
Cách vời mấy độ mỏi mòn trông
Mở trang “ CHIỀU” , lại mơ hình nguyệt
Khai bút “ XUÂN” thêm tưởng dáng rồng
Ước buổi tạc thù , sao chẳng có
Mong lần tao ngộ cũng bằng không
Tạm xa đôi ngả nhưng tình nặng
Thơ vẫn cùng nhau , nhớ cháy lòng …
TỦI LÒNG
Thi hứng đi đâu chẳng trở về
Tủi lòng biết mấy khách miền quê
Bâng khuâng hồi tưởng thời xung phá
Lặng lẽ suy tư chuyện hẹn thề
Đón hạ thương mình ôm ảo ảnh
Tiễn xuân tạc dạ giữ đam mê
Mở trang giấy trắng luôn thầm nhắc :
Thôi ! Chẳng ra thơ , vẫn giữ lề !
NGẠI NGẦN
Ngày ngày nắng đổ xuống đầy sân
Muốn đến thăm nhau , quá ngại ngần
Đường bụi mịt mù cay khóe mắt
Nẻo xa thăm thẳm mỏi đôi chân
Đầu hè phượng đỏ lưa thưa nở
Cuối bãi ve sầu rả rích ngân
Dục dã lòng ai thêm chộn rộn
Làm sao nỗi nhớ được vơi dần ?...
SỰ ĐỜI
Gỡ kính hồng ra , thấy giữa đời
Thanh thiên bạch nhật đỏ đen phơi
Nhỏ to cao thấp bao người chạy
Ngon dở ít nhiều lắm kẻ xơi
Được thế , trổ “ tài” mà hưởng thụ
Lỡ thời , kiệt sức cứ chèo bơi
Đàm thiên thuyết địa lời hoa mỹ
Để lại cho ai một trận cười !...
CHƠI THƠ
( Thuận nghịch độc – thủ vĩ ngâm )
Chơi thơ viết mãi để đời vui
Vận nối tình trao gửi ngọt bùi
Lời thắm ý gieo thương nhớ quyện
Mộng say lòng khiến tủi buồn lui
Khơi hồn dậy sóng băng ghềnh lướt
Vấy bút đưa mây dạt gió vùi
Ngời tỏa bóng trăng cùng xướng họa
Chơi thơ viết mãi để đời vui …
Nguyễn Gia Khanh xướng .
VƯƠNG MÃI TÌNH THƠ
( Họa bài “ Chơi thơ” )
Vương mãi tình thơ để trọn vui
Đời cay rồi cũng có khi bùi
Ngắm hoa tươi sắc mừng xuân tới
Ngó nắng nhạt màu tiễn hạ lui
Ý đẹp lời hay hằng quý trọng
Niềm đau nỗi xót đã chôn vùi
Trăng thanh gió mát khơi nguồn hứng
Vương mãi tình thơ để trọn vui …
Lê Quốc Thọ họa .
TỦI THÂN
Tủi thân em , chỉ bởi em là
Thơ thẩn bên đời lắm bướm hoa
Bán chẳng ai mua đành bóng lẻ
Cho thưa người nhận để canh tà
Mộng vàng chợt vỡ khi xuân mãn
Sắc tím rồi phai lúc tuổi già .
Gía được hóa thành tiền bạc giấy
Để kẻ ấp yêu , kẻ mặn mà …
TA NGẪM MÌNH TA
Đã lục tuần, lên thất bát... tuần
Bác Tào còn nể, hãy tràn xuân
Tung hoành mấy độ tường thiên mệnh
Được mất bao phen hiểu cõi trần
Danh lợi thói đời cơn mộng ảo
Đức tài lẽ sống cõi nhân luân
Ung dung muôn nẻo đường thiên lý
Ta ngẫm mình ta, cứ tiến dần…
TRÂN TRỌNG
Sẵn cửa nhà ai chẳng đóng then
Bước vào, mừng gặp bạn thân hiền
Biển đề trước ngõ xinh màu ngọc
Phong cảnh trong vườn đẹp nét tiên
Thánh bút thiên ban từng cảm phục
Thần thơ nhân tạo đã tu rèn
Đáp lời trang chủ mời trân trọng
Đến một đôi lần, lạ hóa quen …
MONG MƯA
Quê tôi sao cứ nắng rông dài
Chắc Cậu Ông Trời đã hết oai
Tháng hạ ngày chang vầng lửa đỏ
Vườn thu hoa đợi giọt sương mai
Chạnh lòng mà nghĩ thương thân quạt
Đến giếng ngùi trông tủi phận đài
Gìa trẻ gái trai lo việc nước
Nhìn trời xanh thẳm đợi mưa hoài .
CẢM THU
Mong đời thắm lại sắc thu xưa
Bởi cảnh thu nay ý chẳng vừa
Cúc đã bẽ bàng trong gió sớm
Nai đâu ngơ ngác giữa rừng trưa
Tình si lạc bến vào giông bão
Người cũ nhắc mình đón tứ thơ
Thầm gửi nỗi lòng nhiều ước muốn
Mong đời thắm lại sắc thu xưa !

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét